Tiếp tục trôi qua hai mươi năm sau, người già trong nhà đều đã rời khỏi thế gian này, Hoắc Dung Thời và Mục Thanh đều đã về hưu, con cái của họ cũng đã sáu mươi tuổi, thân thể của hai người bọn họ được bảo dưỡng rất tốt nên trông hai người tuy hơn tám mươi tuổi nhưng so với con cái thì thân thể còn cường tráng hơn.
Hai vợ chồng đã chuẩn bị mọi thứ từ mấy chục năm nay, và trong khoảng thời gian đó, hai người bọn họ đều kiểm tra và bổ sung những thứ còn thiếu, việc gì nên nghĩ đến thì đều nghĩ đến, những gì cần chuẩn bị thì đều chuẩn bị, không sót một thứ.
Một buổi sáng nào đó, Mục Thanh tỉnh lại, sau đó liền cảm thấy trong lòng có chút hoảng hốt, bà cụ nhanh chóng đánh thức người chồng bên cạnh.
“Ông đã nghe được tin tức gì chưa?”
“Vẫn không nghe được tin tức gì.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây