Lục Địa Kiện Tiên

Chương 500: Ngươi được ngươi lên đi (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Một phen thần thái điềm đạm đáng yêu ở của Thu Hồng Lệ khiến cho nam nhân trong đại sảnh đều trợn mắt nhìn Tổ An, người này không ngờ lại khiến Thu tiểu thư thương tâm.

Đến từ quần chúng vây xem, điểm nộ khí +44+44+44...

Tổ An mừng rỡ, lần này đến Thần Tiên Cư đúng là đến chuẩn rồi, đám lão sắc phôi đáng yêu này đã cung cấp cho hắn không biết bao nhiêu điểm nộ khí, trở về nhất định phải tính toán một chút.

Ài, xem ra ý tưởng trước kia quả nhiên là đúng, một mình mình kiếm điểm nộ khí rất chậm, nhưng có nữ nhân xinh đẹp, kiếm điểm nộ khí sẽ tiện hơn rất nhiều.

Hiện tại hắn vẫn hoài niệm tối hôm đó cùng với Sở Sơ Nhan. Tối đó kéo nàng ta tản bộ trên đường, đi đến đâu mà người qua đường chẳng đều là một mảng điểm nộ khí.

Chỉ tiếc da mặt của Sở Sơ Nhan quá mỏng, lần đó ra ngoài bị vây xem xong, liền không đồng ý cùng hắn ra phố nữa.

Hiện giờ xem ra Thu Hồng Lệ là một nhân tuyển rất tốt, xuất thân thanh lâu xuất đầu lộ diện đối với nàng ta mà nói không phải việc khó, lại thêm dáng vẻ câu hồn đoạt phách của nàng ta, hiệu quả dẫn ra ngoài nói không chừng còn hơn cả Sở Sơ Nhan.

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đã có tính toán, thuận thế đáp:

- Cầm kỹ của tiểu thư, vừa rồi bọn họ đã nói hết rồi.

- Xì.

Chung quanh lập tức vang lên tiếng huýt sáo.

Trong mắt Thu Hồng Lệ cũng có chút thất vọng, cho dù ta quyết định mở cửa sau cho ngươi, ngươi tốt xấu gì cũng không thể nộp giấy trắng chứ.

Bằng không thì phục chúng thế nào được?

Thu hết phản ứng của người này vào đáy mắt, Tổ An không nhanh không chậm nói:

- Chỉ có điều theo ta, không có cái nào nói đúng điểm cả.

Lời này vừa được nói ra, toàn trường xôn xao, phải biết rằng trong đại sảnh không phải toàn bộ đều là hạng háo sắc ngực không vết mực, vẫn có một số người đều có chân tài thực học.

Bọn họ cũng biết đàn, vừa rồi tham thảo với Thu Hồng Lệ cũng coi như là trung quy trung củ.

Trong đó thậm chí còn có một đại tài tử như Tạ Tú, chẳng lẽ ngay cả hắn cũng không nhìn ra, ngược lại bị ngươi nhìn ra sao?

Lúc này Tạ Đạo Uẩn ở lầu hai nhẹ nhàng vung quyền đầu:

- Người này rốt cuộc có ý gì, chẳng lẽ hắn cũng biết cầm sao?

Người khác cho rằng vừa rồi là đánh giá của Tạ Tú, nhưng nàng ta biết rõ là cảm nhận của mình sau khi lắng nghe cẩn thận, kết quả lại bị Tổ An cho rằng là chưa nói đến điểm!

Từ nhỏ nàng ta đã thích cầm kỳ thư họa, tạo nghệ thâm hậu, mỗi người ở lĩnh vực chuyên ngành của mình đều có kiêu ngạo nhất định, cho nên nghe thấy Tổ An nói vậy thì khá là khó chịu.

Tạ Tú hơi lắc đầu:

- Căn cứ vào tình báo lúc trước cho thấy, hắn chắc chưa từng học cầm mới đúng.

Tạ Đạo Uẩn hừ một tiếng:

- Xem ra cũng giống như tên gia hỏa đó lúc trước, cũng ra vẻ lời nói kinh người, chỉ là muốn chọc mỹ nhân cười mà thôi.

Đến từ Tạ Đạo Uẩn, điểm nộ khí +233!

Nàng ta thậm chí không nhớ rõ tên của Sở Hồng Tài, thân là con gái của Thành chủ, thường ngày nàng ta vốn không quan tâm tới tục vụ, càng đừng nói là nhớ một con cháu nhà vợ lẽ.

Tổ An kinh ngạc nhìn nhìn lên lầu hai, thì ra tỷ tỷ của Tạ Tú cũng đang ở bên trên sao.

Lần trước tên gia hỏa đó còn nói sẽ giới thiệu tỷ tỷ của hắn cho ta làm quen mà, ai biết lại không có về sau.

- Tổ công tử cớ sao lại nói vậy?

Cho dù trong lòng có chút thất vọng, Thu Hồng Lệ vẫn tận lực cho Tổ An thêm một cơ hội, xem có thể nói tròn trịa một chút không.

Tổ An nói tiếp đề tài vửa rồi:

- Vừa rồi cầm kỹ của cô nương không có vấn đề gì, tình cảm dung nhập vào trong tiếng đàn cũng khá là hoàn mỹ, chỉ có điều lại có hai chỗ thiếu hụt trí mạng?

Không ít người chung quanh đều tức tới bật cười, đều trách cứ hắn cuồng vọng.

Tạ Đạo Uẩn cũng nhíu mày, dù là với tạo nghệ trên cổ cầm của nàng ta, cũng chỉ có thể miễn cưỡng tìm thấy một vấn đề, thậm chí đó cũng không tính là vấn đề quá lớn, kết quả người này không ngờ nói trong tiếng đàn của đối phương có chỗ thiếu hụt trí mạng, thậm chí còn có hai?

Bùi Miên Mạn cũng dùng tay ôm trán, giống như là xấu hổ thay hắn, may mà Sơ Nhan không có ở đây, nếu không với tính tình của nàng ta, sợ rằng sẽ trực tiếp tìm một cái lỗ mà chui vào mất.

- Ồ? Mong công tử chỉ giáo.

Thần sắc của Thu Hồng Lệ cũng lạnh lùng hơn mấy phần, người này đúng là, khiến ta muốn giúp hắn cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Đến từ Thu Hồng Lệ, điểm nộ khí +250!

Thu được điểm nộ khí này, Tổ An thầm nghĩ nữ nhân này đúng là keo kiệt, sau đó mới nói:

- Vừa rồi giai điệu nhạc khúc của cô nương quá nhạt nhẽo đơn điệu, thiếu giai điệu tươi sáng, tiết tấu cũng không rõ ràng, nghe không khỏi có chút chán chường.

Trên lầu, Tạ Đạo Uẩn bất mãn nói:

- Người này đúng là toàn nói bậy, thanh âm của đàn cổ vốn là công chính bình thản, căn bản không theo đuổi giai điệu và tiết tấu.

Thu Hồng Lệ cũng nhíu mày, hiển nhiên cũng nghĩ như nàng ta, có điều lại không cần mở miệng, chung quanh đã có không ít người biết cầm bắt đầu châm chọc Tổ An nói hưu nói vượn.

Tổ An mặc kệ, chỉ lẳng lặng nhìn Thu Hồng Lệ.

Thấy ánh mắt hắn không hề có chút hoảng loạn, Thu Hồng Lệ cũng có chút nghi hoặc, người này nhìn cũng không giống kẻ ngốc, vì sao lại cứ phải nói như vậy, chẳng lẽ thật sự có dụng ý khác sao?

Thế là nàng ta môi hồng hé mở, hồi đáp:

- Có thể là công tử hiểu lầm rồi, cổ cầm duyệt mình, đàn tranh duyệt người, từ xưa đến nay, tiếng đàn đều không chỉ hoàn toàn dựa vào giai điệu và tiết tấu, mà là chú ý một loại ý cảnh.

Tổ An mỉm cười:

- Hảo cho cổ cầm duyệt mình, đàn tranh duyệt người, vừa rồi cô nương ở trước công chúng, tấu cho mọi người rốt cuộc là đang duyệt mình hay là đang duyệt người?

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 33%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (2) - 🎫Đề cử (4)