“Anh đến muộn rồi.”
Clown cầm đầu Mê Muội, vừa nói vừa ho ra máu.
“Ai biết được.”
Tô Hiểu đứng ở cửa sắt sân thượng, không đến gần Clown.
“Tên lính tiên phong anh cử đến chẳng ra gì cả, bị tôi xử lý chỉ bằng một tay, cô ta trông như một sát thủ lạnh lùng, nhưng linh hồn lại ngọt ngào một cách bất ngờ.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây