Tào Tháo áp dụng chiến lược lấy không gian đổi thời gian thực sự mang lại hiệu quả. Sau khi Trần Lưu và Dĩnh Xuyên bị chiếm đóng, Tào Tháo chủ động từ bỏ Nhữ Nam, Lương Quốc, Trần Quốc và Đông Bình, vừa đánh vừa rút, tránh đối đầu trực diện với Từ Vinh và Cao Thuận. Thay vào đó, ông phá cầu, đào kênh, gây nhiều khó khăn cho quân Quan Trung. Nhân lúc Tào Tháo điều binh để cầm chân quân Quan Trung, sĩ nhân các nơi cũng đưa gia đình, của cải lánh sang phía Đông.
Do vậy, nhiều thành trấn trên đường đi trở nên hoang vắng, dân chúng theo ra nhưng không ai chăm sóc, cuối cùng trở thành lưu dân. Từ Vinh và Cao Thuận bất đắc dĩ phải dừng lại thu nhận và tái định cư cho họ.
Cũng nhờ Lữ Bố đã chuẩn bị cho trận chiến này suốt mười năm, từ quan viên đến vật tư đều đầy đủ, nếu không, chỉ cần chiêu này thôi, vùng Trung Nguyên đã có thể bị đói kém, xác chết chất đầy.
“Thật chẳng để cho người ta yên lòng!” Tại Tuyền Châu, Lữ Bố nghe tin này thì đã là một tháng sau, dù sớm đã dự đoán có thể xảy ra tình huống này, nhưng khi đối diện với thực tế, Lữ Bố vẫn có chút khó chịu. Tào Tháo vốn là một chư hầu mà Lữ Bố coi trọng, xuất thân không quá cao nhưng sẵn sàng tiếp nhận kẻ sĩ từ mọi tầng lớp.
Thế nhưng, từ việc tàn sát Từ Châu năm xưa, cho đến hành động lấy tính mạng dân Trung Nguyên để đổi lấy thời gian hôm nay, Lữ Bố đã hiểu rõ, Tào Tháo đúng là một kiêu hùng, nhưng không phải cùng chí hướng với mình.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây