Đá bay, đất bụi tứ tung, cả cổng Tây thành đã bị tàn phá tan nát, đầy vết thương chằng chịt.
Khi Trương Hợp hộ vệ Điền Phong lùi vào thành, cổng thành đã bị hư hại nghiêm trọng, lung lay như thể có thể sập xuống bất cứ lúc nào.
“Người đâu!” Trương Hợp gọi một đội thân binh đến, nhìn Điền Phong mà nói: “Tiên sinh, ngoài thành có thể cũng có quân mai phục, nhưng nếu ở lại đây, e là chẳng còn hy vọng sống! Xin tiên sinh hãy lên đường trước, bẩm báo cho chủ công tình hình chiến sự ở đây. Đây không phải do mạt tướng bất lực trong việc chiến đấu, mà thực sự là…”
Nói đến đây, Trương Hợp cũng không biết nói sao nữa, trận chiến này không thể dùng từ uất ức mà diễn tả được. Tưởng rằng có liên nỗ là có thể đối phó quân Quan Trung mà không còn phải khốn đốn như trước, nhưng ai ngờ rằng vũ khí mới của đối phương còn kinh khủng hơn. Đối đầu chính diện, quân ta hoàn toàn không có khả năng phản công. Đây nào phải là cân sức cân tài?
Điền Phong phủi bụi bám trên đầu, nhìn xung quanh thấy không chỉ tường thành lung lay sắp đổ mà nhiều ngôi nhà trong thành cũng đã bị đá bắn phá nát, vô số dân chúng hoảng loạn chạy khắp nơi, quân đội trong thành cũng loạn lạc không kém.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây