Đối phó với đám người này, phải biết dùng mà cũng cần phải đề phòng!” Trên giường bệnh, Lữ Bá Dung cố gắng gượng nói.
“Dùng thế nào, đề phòng ra sao?” Lữ Bố hỏi. Đây chính là điều khiến ông trăn trở nhất.
“Dùng thì không cần bàn thêm. Một đế vương mà không biết cách sử dụng người thì chẳng đáng là đế vương.” Lữ Bá Dung vừa nói, vừa liếc nhìn Lữ Bố một cái.
Lữ Bố lặng lẽ gật đầu. Cách dùng người thì ông nắm được phần nào, như về việc tìm kiếm nhân tài chẳng hạn.
“Ngươi nghĩ tại sao đám thế gia môn phiệt lại có nhiều nhân tài như thế?” Lữ Bá Dung đột ngột hỏi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây