Lữ Bố Hệ Thống Nhân Sinh

Chương 105: Biết và dùng

Chương Trước Chương Tiếp

“Chuyện triều chính, đánh trận là phương án cuối cùng, nhiều việc có thể giải quyết mà không cần phải dùng đến binh đao, chỉ cần biết cách sắp xếp hợp lý thôi.” Tại nha môn Đường Châu, Lữ Bá Dung vừa tính toán số lương thảo triều đình Đại Khổ có thể điều động đến, vừa nhìn Lữ Bố mà khuyên bảo:

“Việc này cần con tính toán cẩn thận. Dân chúng Thương Tây chấp nhận quy phục con là vì con có thể đánh thắng người Hồ, nhưng chính con chưa ban được ân đức gì cho muôn dân. Nếu lúc này con lật mặt với Đại Khổ, lòng dân e rằng sẽ chẳng hướng về con. Giờ làm như thế này, rồi lan truyền ra dân gian rằng ngay cả Đại Khổ cũng công nhận, chỉ cần sau mấy năm con có thể giữ cho dân chúng được an cư lạc nghiệp, thì lo gì Thương Tây không ổn định?”

Lữ Bố gật đầu. Nhiều điều không phải anh không biết, chỉ là anh chưa có cách nào thực hiện cho hiệu quả. Giờ nghe lời chỉ bảo của cha, anh bỗng thấy sáng tỏ.

“Cha nghĩ tiếp theo con nên làm gì?”

“Tiếp theo ư?” Lữ Bá Dung chỉ vào bản đồ rồi nói: “Tu dưỡng và an dân là chính. Chiến thắng vừa rồi đúng là nhờ tài dụng binh của con, nhưng cũng là nhờ lòng dân hướng về con mà thành. Điều này con phải hiểu rõ. Một vùng đất rộng lớn như thế này cần được cai trị, thu thuế. Đại Khổ suy yếu khiến cho rất nhiều hào môn chạy xuống phương Nam, còn Thương Tây thì hoang tàn đầy thương tích, đó cũng là nỗi đau của nhân dân ta. Tuy nhiên, trong cái rủi có cái may, chính sự tan tác đó đã khiến cho nhiều hào tộc trốn tránh, nhường chỗ cho những người con mang đến. Những ai có khả năng thì cần phải được đề bạt, nhưng phải đặt ra quy củ, luật pháp... Nếu không giữ cho nền tảng này vững chắc thì dù con thắng mười trận, trăm trận cũng vô ích.”


Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây

Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 20%👉
Combo Full lượt đọc giảm 31%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)