Trong nhà lao, viên cai ngục già mang vào cho Lữ Bố một khay rượu và thức ăn. Lữ Bố tay bị khóa xích, nhưng thần thái vẫn ung dung, không hề có chút nào của một người bị giam cầm, lo lắng hay bối rối. Với dáng ngồi ngay ngắn và đường bệ, nếu không tính đến khung cảnh nhà giam xung quanh, trông hắn không khác gì đang ngồi trong đại bản doanh quân sự. Thực tế, viên cai ngục già cũng có cảm giác tương tự ngay từ khi Lữ Bố bước vào nhà lao.
“Lẽ nào huyện tôn đã muốn giảng hòa rồi?” Lữ Bố nhìn chén rượu trước mặt mà không đụng đến, khẽ hỏi. Hắn vốn không thích uống rượu.
“A Bố à, ngươi làm như thế này sẽ không có kết cục tốt đâu. Cho dù lần này ngươi thắng, nhưng một khi còn sống dưới triều Đại Khổ…”
“Đại Khổ sao?” Trong ánh mắt của Lữ Bố hiện lên vẻ khinh miệt, “Sau khi Bắc Quan thất thủ, người Hồ đã tràn xuống cướp phá Trung Nguyên, chiếm cứ cả vùng đất phía bắc, từ phía nam sông Âm Hà trở lên đều không còn thuộc về Hoa Hạ nữa. Ra khỏi thành này, chỉ cần đi thêm ba mươi dặm về hướng bắc là tới đất địch. Ta có làm lớn chuyện thì Đại Khổ cũng chẳng làm gì được ta đâu.”
“Ngươi đúng là nghịch tặc!” Viên cai ngục già kinh hãi với lời nói của Lữ Bố, dù cho Đại Khổ hiện đã mất một phần lớn lãnh thổ vào tay người Hồ, nó vẫn là chính thống. Nhưng Lữ Bố lại chẳng ngần ngại biểu hiện thái độ coi thường này.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây