๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Hồng Niệm mới nói xong lại thấy thanh trường kiếm màu đen nhánh xuyên thủng làn sương mù, bay về phía bọn họ. Hồng Niệm hơi cúi người, chỉ trong chớp mắt đã ngưng tụ kiếm khí toàn thân, chuẩn bị chống chọi lại chiêu kiếm này. Cô trầm giọng nói: “Các ngươi chạy tiếp đi, để ta cản đằng sau.’
Hải Thanh Mạc đột nhiên dừng bước, gã ngẩng đầu, sắc mặt vui vẻ: “Hắn tới rồi.”
Sát Lẫm Nguyệt ở bên cạnh cũng khẽ nhíu mày: “Phía trước cũng có luồng kiếm khí đánh tới.” Hắn tháo thanh trọng kiếm sau lưng ra, hai hàng mi nhíu chặt.
“Không sao, luồng kiếm khí này tới giúp chúng ta.” Hải Thanh Mạc rảo bước đi tới, chỉ thấy lại là một thanh trường kiếm đen nhánh bay xuyên qua làn sương mù, kiếm thế bay tới cực kỳ hung dữ, nhưng không mang theo sát khí.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây