๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑
Trên con đường, sắc mặt Nam Thất Thần đã càng lúc càng khó coi. Hắn hừ lạnh một tiếng: “Thư An, hay là ngươi cứ ở lại đây đi, chúng ta đi trước!”
Nam Môn Thư An nhìn qua bên ngoài, lại nhìn Sở Thanh Tiêu trước mặt, khẽ thở dài: “Phải làm sao cho phải?’
“Ta đi một lúc rồi về.” Sở Thanh Tiêu nói xong đứng dậy bước một bước ra, đã tới bên cạnh Nam Thất Thần.
Nam Thất Thần bị đạo sĩ đột nhiên xuất hiện làm cho giật bắn mình, nhưng trí nhớ của hắn tốt hơn Nam Môn Thư An nhiều, hơn nữa trong Lương Ngọc đại hội, đạo sĩ lai lịch không rõ này khiến hắn cực kỳ ấn tượng. Hắn quay sang nói: “Tiểu huynh đệ, ta nhớ ngươi tên là Sở Thanh Tiêu.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây