Hắn lên tiếng rất cẩn thận, SỢ một chữ nói sai, kích hoạt nguy cơ ẩn, bởi vậy tránh các từ ngữ cổ mộ, nữ quỷ, thậm chí không nhắc tới trong thôn rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Sau khi nghe được người trong phòng mở miệng, Trương Nguyên Thanh liền biết mạch suy nghĩ của mình là đúng. Vương Tiểu Nhị này là nhân vật quan trọng của phó bản, thôn dân khác đều không thể câu thông, nhưng Vương Tiểu Nhị có thể. Người trong nhà im lặng vài giây, hỏi: “Anh muốn biết cái gì?”
Trương Nguyên Thanh thử nói: “Vì sao mọi người trong thôn không có cách nào nói chuyện? “.. Đoạn thời gian trước, tôi gặp một đạo sĩ vẫn du, hắn nói, phía sau núi là một phong thuỷ bảo địa, trong núi khẳng định có mộ lớn. Hắn xem không tệ, tôi từ nhỏ đã nghe người già trong thôn kể, phía sau núi có một ngôi mộ, nghe nói là mộ thời Minh”
“Trong mộ táng một vị quận chúa thân phận cao quý, có rất nhiều vật bồi táng, chỉ là cho tới bây giờ chưa ai có thể tìm được vị trí mộ. Đạo sĩ đó cho tôi một xâu tiền, nói là cần người quen thuộc đường trên núi dẫn đường, tôi liền đáp ứng”.
“Chúng tôi buổi trưa vào núi, đi vòng vòng cả ngày, lúc trời tối, thế mà thực bị đạo sĩ kia tìm được ngôi mộ”
Đạo sĩ đó còn biết phân kim định huyệt? Hắn là lưu phái nào. Trong lòng Trương Nguyên Thanh nói nhảm. Vương Tiểu Nhị tiếp tục nói: “Đạo sĩ đó nói với tôi, vật bồi táng trong mộ, hắn không lấy một xu, toàn bộ thuộc về tôi, hắn chỉ cần sách cổ trong mộ, nếu có mà nói”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây