Trong mắt Tiểu Viên thầm chứa sự lo lắng, giọng điệu nhàn nhạt: “Cậu đổi lối suy nghĩ, kẻ thi chú vì sao không trực tiếp nguyền rủa giết cậu? Là có mục đích riêng, hay là kiêng kị cái gì? Gần đây có bị thương đổ máu không, ai có cơ hội lấy đi máu thịt của cậu?”
Thân là Vu Cổ Sư, cô hiểu biết đối với nghề nghiệp của mình vượt xa Nguyên Thủy Thiên Tôn, mạch suy nghĩ càng thêm rõ ràng. Trương Nguyên Thanh tựa vào ghế dựa lưng, cúi đầu trầm ngâm.
Nếu nguyền rủa mình là nghề nghiệp tà ác, nên trực tiếp nguyền rủa giết chóc mới đúng, chưa nghe nói nghề nghiệp tà ác lĩnh thưởng còn cần đầu người... Nếu không phải nghề nghiệp tà ác, vậy chính là nắm giữ đạo cụ nguyền rủa... Tước phúc mà không nguyền rủa giết chóc, ừm, tước phúc chết mịt mờ hơn...
Vậy thân phận kẻ đó rất có thể là nghề nghiệp hợp pháp, thậm chí là người chính phủ, sợ hãi trực tiếp nguyền rủa giết mình, sẽ dẫn tới cao tầng phân bộ Tùng Hải chú ý. Dù sao thân phận mình bây giờ, ngay cả các trưởng lão cũng vô cùng chú ý, ù ù cạc cạc bị nguyền rủa giết chết, trưởng lão nhất định sẽ điều tra, cách chết của tước phúc nhu hòa hơn, cũng khó phát hiện manh mối hơn. Mình mấy ngày nay trừ đấu lôi đài, chưa từng bị thương, trong đấu lôi đài, ai từng tiếp xúc máu thịt của mình? Trương Nguyên Thanh nhanh chóng tập trung ba nhân vật: Mao Sơn Thuật Sĩ, Triệu Thành Hoàng, Thanh Tùng Tử. Trong ba người, Triệu Thành Hoàng hiềm nghi lớn nhất, Mao Sơn Thuật Sĩ đứng sau, Thanh Tùng Tử hiềm nghi thấp nhất. Hai người sau không có đạo cụ Vu Cổ Sư phẩm chất Thánh Giả, hơn nữa giá trị thù hận với hắn cũng chưa tới một bước này. Nếu muốn hại mình là Triệu Thành Hoàng, vậy chuyện này phải báo cáo cho Phó Thanh Dương, do hắn ra mặt, hoặc do hắn báo cáo lên trưởng lão... Trong lòng Trương Nguyên Thanh đã có chủ ý.
“Nếu cần tôi hỗ trợ, cứ mở miệng”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây