Cảnh vật trước mắt từ mơ hồ đến rõ ràng, Trương Nguyên Thanh trở về hiện thực, xuất hiện ở phòng ngủ. Thời gian là mười một rưỡi giữa trưa. Hắn vặn mở cửa phòng ngủ, một mùi thơm thức ăn nồng đậm lao vào xoang mũi.
Cạnh bàn ăn là dì trẻ mặc áo ngủ phim hoạt hình, cùng với ông ngoại bà ngoại.
Bà ngoại thấy hắn đi ra, phủ đầu răn dạy: “Mấy ngày nay luôn khóa cửa là có chuyện gì, tin hay không bà phá khóa phòng mày?”
“Bà ngoại, cháu cần không gian riêng tư..”
Giang Ngọc Nhị vừa nghe, cười ha ha nói: “Mẹ, mau đi kiểm tra thùng rác của nó.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây