Khương Nguyệt nghe thấy vậy, thế nhưng cũng không nói gì với Tiết Diễm, mà chỉ quay sang nói với Tử Thúy: “Ngươi mau lui đi, mọi chuyện đều đã qua cả rồi.”
“Vâng.” Tử Thúy cũng không cảm thấy lời nói của Khương Nguyệt có điểm nào bất thường, nên nhanh chóng vâng lời, đi làm việc. Nàng ta còn rất nhiều quần áo cần phải giặt.
Chờ Tử Thúy đi khỏi, Khương Nguyệt mới nhìn sang Tiết Diễm.
Tiết Diễm thở dài một hơi, khẽ gật đầu, giống như cố gom hết dũng khí mà cất lời: “Đi thôi.” Có Nguyệt Bảo của hắn ở đây, cho dù lại gặp ác mộng như tối hôm qua, cũng không sao, Nguyệt Bảo sẽ sẽ kéo hắn ra khỏi nơi tăm tối ấy.
Vậy nhưng trên đường đi tới căn nhà nhỏ phía sau, Khương Nguyệt vẫn không nhịn được mà dừng lại, nhỏ giọng hỏi: “Rốt cuộc vì sao huynh lại thành ra như này?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây