“Đúng rồi.” Khương Nguyệt lại nghĩ ra một chuyện, vội nói: “Tiêu di nương ngày hôm đó, nhìn thấy huynh trong xe ngựa, sau đó còn ngất xỉu. Lúc đó ta liền cảm thấy kỳ lạ, ta còn hỏi, kết quả Tử Thúy bọn họ nói cái gì mà Tiêu di nương luôn luôn như vậy, tinh thần có chút thất thường, ta mới không hoài nghi.”
Ngoại trừ gật đầu công nhận, Tiết Diễm cũng không biết nói gì.
“Vậy sau này huynh dự tính thế nào?” Khương Nguyệt đột nhiên chuyển chủ đề, hỏi. Thế nào cũng phải hỏi một chút ý kiến của người liên quan.
Tiết Diễm trầm mặc.
Khương Nguyệt biết hắn đang nghĩ, liền đợi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây