Khương Nguyệt thấy hắn nhìn nàng, thì biết hắn đã ổn rồi, mới buông tay không kéo hắn nữa.
Hai người đều dừng bước.
Hai người cứ như vậy đứng đối diện nhau một hồi trong gió lạnh, không ai nói gì, đến khi cảm xúc của Tiết Diễm hoàn toàn bình tĩnh lại, hai người mới tiếp tục đi về phía trước.
Tiết Đại Phú chuẩn bị đi ngủ, mặc y phục vải bông dày, trước tiên ra ngoài xem cửa viện đã đóng chưa theo thói quen, vừa hay nhìn thấy hai bảo bối nhà ông từ phía sau đi về, ông liền nói: “Đã muộn như vậy rồi, các con sao còn đi ra phía sau, mau quay về phòng, xem trời lạnh như này, có thể cóng chết người.”
“Vâng.” Khương Nguyệt và Tiết Diễm đều đáp.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây