Có tiếng gõ cửa vang lên, ông lão giật mình. Ra mở cửa thì thấy một gã mặt đen cường tráng, ăn mặc rất lịch sự. Hơn một tháng nay đã gặp nhiều người như vậy, chủ bạ Lâm vì thích đồ ăn nên thường xuyên phái người đến mua. Phương thợ mộc đã quen rồi, cũng không còn luống cuống tay chân như lần đầu.
"Bắt cóc? Không có." Phương thợ mộc lắc đầu: “Trong thôn chúng ta đều là người họ Phương, cùng là người địa phương có tổ tiên từng ở chỗ này."
Người hỏi chính là gã mặt đen cường tráng bên cạnh Lâm Ngũ, kéo dài nhiều ngày như vậy mới có thể bắt được tên buôn người kia. Kẻ buôn người trực tiếp khai luôn là đã bán người cho một ông lão què, nhưng cũng không thể nói rõ được ông lão kia là người ở đâu. Không còn cách nào khác, bọn họ chỉ có thể tự mình hỏi thăm.
Lúc này, gã đàn ông mặt đen cường tráng nhìn Phương thợ mộc thấy rất giống người đã mua biểu cô nương: "Cao khoảng như vậy, môi đỏ răng trắng, cực kỳ xinh đẹp. Nói chuyện nhỏ nhẹ dịu dàng, vô cùng nhút nhát, thân thể xương cốt cũng yếu. Nếu ngươi thật sự đã gặp qua, nhất định xin hãy giao người ra. Đây không phải là đùa giỡn, cô nương này thân phận rất tôn quý, kẻ tiểu dân các ngươi không chịu nổi..."
"Thật sự không có." Phương thợ mộc không biết thật, thôn bọn họ đều là người thành thật, sao có thể bắt cóc người từ bên ngoài?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây