An Lâm Lang bị nàng ấy chọc cười, gật đầu nói: “Ừ, ngươi nói đúng.
Tiễn người ra đến sân, An Lâm Lang không cho nàng ấy tiễn nữa. Đường đi kế tiếp nàng tự đi được, cứ ra cửa sau là xong. Vương đại cô nương có rộng lượng cỡ nào thì gặp người khác cũng sẽ thấy ngượng ngùng. Nàng ấy cũng không từ chối, quay đầu đi về.
An Lâm Lang đi theo đường cũ đến hậu viện, nhờ bà Trương mở cửa cho. Chưa nói được mấy câu thì An Lâm Lang ra khỏi Vương gia. Lúc này đã qua trưa rồi, không biết hôm nay có gì mà trời bỗng mưa lớn. Không nghĩ ngợi gì nhiều nàng định chạy nhanh vài bước. Ai ngờ vừa đi vài bước thì nàng mở mắt thấy Chu Công Ngọc đang cầm dù đứng trước đó.
Thấy An Lâm Lang đi ra, hắn cầm dù chậm rãi đi tới.
An Lâm Lang vẫn đang dùng một tay che đầu, nàng cau mày nhìn hắn, chẳng lẽ người này cứ đứng đợi bên ngoài nãy giờ sao?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây