A Cửu bán da lông, da lông chỉ cần xử lý tốt thì không cần lo lắng bị hư hay là bị thối. Mà dưa và trái cây thì khác, kỳ giữ tươi của dưa và trái cây rất ngắn. Thời đại này không có tàu cao tốc cũng không có máy bay, vận chuyển xa như vậy đã sớm da cũng không còn.
Vừa thấy vẻ mặt này của A Cửu, Diệp Gia cũng hiểu: "Đưa đến Ký Châu sợ là không được, quá xa."
"Đưa đi Ký Châu đúng là xa thật." A Cửu cũng thừa nhận, nhưng mà đã nói đến đây rồi thì cũng phải nói rõ toàn bộ: "Nhưng mà đưa đến gần Luân Đài thì đủ. Bên Luân Đài phồn hoa hơn nhiều so với Đông Hương trấn, dù sao có phủ Đô đốc ở đó, người phú quý và quan lại nhiều, vật tư lại thiếu thốn. Có chút dưa và trái cây mới đưa qua, vừa có thể bảo đảm tươi mới vừa có thể bán giá cao."
Ánh mắt của Diệp Gia lập tức sáng lên, từ lúc nàng xuyên qua đến nay còn chưa đi đến địa phương nào ngoài hai trấn: "Ngươi có người sao?"
Nói đến đây, vẻ mặt của A Cửu lại trở nên khó xử. Hắn ta nhìn thoáng qua Diệp Gia, không biết có nên nói hay không. Nghĩ đến đám người dưới tay mình, dứt thoát hàm hồ nói: "Đúng là có mấy huynh đệ tỷ muội nhà thân thích, người rất lỗ mãng, bình thường không lui tới nhiều..."
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây