Đúng lúc hậu viện vẫn còn đất trống, Diệp Gia và Dư thị đều không còn sức. Đang suy xét xem có nên thuê người hay không, nhưng mà bây giờ lại không cần. Giao cho ông Tôn. Tạm thời không cần làm việc trong vòng hai ngày, Diệp Gia vẫn còn đang tìm hiểu chợ và công việc mua bán ở trấn Đông Hương. Nhìn thấy ông ấy như vậy thì lại bảo ông ấy về ngủ một lát. Ông Tôn nghe thấy nàng nói vậy, cũng đúng là bản thân cảm thấy rất mệt mỏi cho nên quay về đi ngủ. Dư thị nghĩ nghĩ, kéo Diệp Gia sang một bên. Giao tình là giao tình, nhưng không ký khế ước bán thân lại là chuyện khác.
"Không nên ký khế ước bán thân." Diệp Gia thở dài, làm sao nàng lại không hiểu rõ giao tình là giao tình được: "Tướng công đang ở trong doanh trại. Tôn Ngọc Sơn là đồng liêu của tướng công. Vài ngày trước con nghe lính ở đó gọi hắn ta là trướng đầu. Hắn ta mới nhập ngũ một tháng mà đã thành trướng đấu, chắc chắn là có thể thành công. Nếu chúng ta ở nhà lại mua cha ruột và chất tử của Tôn Ngọc Sơn thì chỉ sợ tướng công không dễ làm việc." Diệp Gia nói như vậy thì Dư thị mới nhớ đến tiểu nhi tử của ông Tôn cũng đã từng đến nhà họ ăn cơm. Tôn Ngọc Sơn là thằng nhóc gầy, hình như nhi tử còn rất coi trọng. Bà ấy vỗ trán, vội vàng nói bản thân hồ đồ. Nói đến đây, Diệp Gia lại muốn ra ngoài đường phố.
Hôm qua Dư thị ở nhà cả một ngày, tự dọa bản thân mình, sợ hãi cái gần chết. Lúc này cũng không yên lòng để nàng đi một mình. Diệp Gia chỉ có thể nói: "Nương, hai ngày này phải tốn sức đi thăm dò tình huống của trấn Đông Hương rõ ràng. Nếu không thì miệng ăn núi lở, cả nhà chúng ta cũng không chịu được."
Làm sao Dư thị có thể không rõ, nhưng vẫn không yên lòng: "Để nương đi với con."
Bọn họ dậy sớm, bây giờ sắc trời mới rạng sáng. Diệp Gia nhìn chằm chằm Diệp ngũ muội nhìn rất lâu, thật ra Diệp ngũ muội cũng muốn đi theo. Nhưng mà nếu như Dư thị cũng đi thì trong nhà không còn ai. Nàng ấy rất thức thời: "Tỷ, ta ở nhà trông Nhuy Tả Nhi."
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây