Hoa mắt ù tai bất lực, trời sinh tính đa nghi, ghen ghét hiền năng. Hiện giờ lại thêm một người, không lấy mạng của bá tánh làm đầu. Vốn cho rằng ông ta lấy ân khoa nâng kiệu cho Tiêu Thừa Hoán đã đủ hồ đồ, không nghĩ tới còn có thể càng không có điểm mấu chốt.
Trương Hiển Trung là người có tính tình nóng nảy, không rảnh lo Tiêu Diễn Hành còn ở đây, chính mình nói lời đại nghịch bất đạo muốn chém đầu. Gương mặt già của ông ấy đã nghẹn đến mức xanh tím, tức giận đến đỏ mặt tía tai.
Vừa nóng nảy đứng lên đi tới đi lui, vừa túm râu của mình.
Càng nghĩ càng giận, râu đều bị nắm một đống: “…Tiêu Thừa Hoán đã làm cái sự thật gì? Phế vật ngay cả đại môn Công Bộ chỗ nào mở cũng không hiểu được, cửa cũng chưa bước vào một bước, việc ủy thác thống trị lũ lụt Giang Nam quan trọng như thế, chẳng lẽ là bệ hạ ông ta điên rồi?”
Giang Nam có nhiều dân cư như vậy, chuyện lũ lụt liên lụy đến bao nhiêu mạng người?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây