Chỉ có Lạc Hi vẫn bình chân như vại.
Vẻ mặt không thay đổi, như thể nàng đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.
Lúc đám dân tị nạn đang tức giận công kích cửa hàng lương thực, nàng rút một cây búa sắt dài bằng nửa người từ dưới quầy ra.
Cổ Nguyệt chớp chớp mắt, hắn ta nhìn thấy hoa văn màu bạc trên thân cây búa sắt nhưng chỉ chớp mắt sau lại biến mất, tốc độ quá nhanh nên hắn ta không dám chắc có phải mình bị ảo giác không.
Lạc Hi cầm cây búa sắt bằng một tay, ánh mắt bình tĩnh lại sắc bén đến lạ. Lúc này, khí thế trên người nàng đột ngột thay đổi, chỉ thấy nàng xoay cổ tay một cái, nện thẳng một búa vào đầu của nam nhân đầu tiên xông vào cửa hàng lương thực.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây