Tô Vũ Loan lấy lại khăn tay, lật sang mặt bên kia: “Nhìn kỹ lại xem, phía sau chiếc khăn này có thêu tên của ta, sao lại là của muội chứ.”
Nghe vậy, Thẩm Ninh nhìn về phía chiếc khăn, thấy một chữ Loan nho nhỏ được thêu ở góc của khăn lụa.
Thẩm mẫu cũng nhìn thấy, vẻ mặt tối tăm, dùng ánh mắt hỏi Thẩm Ninh.
Tô Vũ Loan cười tủm tỉm: ‘Ninh muội nói rằng tên trộm đánh rơi một chiếc khăn tay, thấy chiếc khăn đó giống như chiếc của ta nên muội nghi ngờ ta là kẻ trộm. Bây giờ ta ta chứng minh được đây mới là khăn của ta, Ninh muội cũng nên giải thích chiếc khăn trong tay muội là của ai đi chứ?”
“Ngươi!.” Thẩm Ninh vội vàng nhìn về phía Thẩm mẫu, phủ nhận: “Nương, chiếc khăn này không phải của con, khăn của con đã bị nước cuốn trôi từ lâu.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây