Ngô Tam đột nhiên nóng nảy, doạ cho Tiêu Vân Chước giật mình.
Chỉ là Ngô Tam còn chưa nhào tới, người đã té lăn trên mặt đất, người này lại ôm chặt lấy chân mình: “Chân của ta... Đại ca, huynh tha cho ta đi, ta không muốn chết, không muốn chết...”
Tiêu Vân Chước tặc lưỡi: “Bây giờ mới biết sai, đã muộn rồi?”
Phần thịt đùi của Ngô Đại bị tổn thương sau đó bị độc chết, bây giờ Ngô Tam bị Cần Nương ảnh hưởng, lại thêm bản thân chột dạ quấy phá, cho nên mới cảm giác thấy chân mình đau.
“Người này không còn gì để xem nữa.” Tiêu Vân Chước thỏa mãn rời đi, lại đến chỗ phạm nhân bị hủi.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây