Thẩm Đống nói: “Gừng càng già càng cay, tham vọng về già thì thay đổi.Cùng nhưng càng thêm cứng, không để nhụt chí đường mây xanh. Ông Hoắc, tuổi sinh lý chưa từng ảnh hưởng đến con người mà chỉ có tuổi tâm lý mới làm điều đó. Chỉ cần ngài vẫn luôn cho rằng mình có thể thì chắc chắn là có thể, tuổi tác chẳng là cái quái gì cả.”
Hoắc Ưng Đông vỗ đùi mình thật mạnh: “Nói rất đúng. Im hơi hiều năm như thế, Hoắc gia cũng nên xuất hiện rồi.”
Bữa tiệc vào giữa trưa kéo dài khoảng ba giờ.
Thẩm Đống và Hoắc Ưng Đông ngồi bàn chuyện trên bàn ăn, ăn nói rấ hợp ý.
Nhất là về thái độ của đại lục, vô cùng đồng tình.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây