“Ha ha ha ha.”
Hoắc Ưng Đông cười lớn: “Ngươi nên mừng mới phải. Khắp cái đất Hong Kong này chỉ có hai thương nhân bị ông ấy lừa, một là ngươi, hai là ta.”
Thẩm Đống nói: “Nghe ngài nói thế tôi cũng thoải mái rồi.”
Hoắc Ưng Đông thở dài: “Ông lão khó khăn. Một nước lớn như vậy mà bỗng chốc hóa thành một nơi bần cùng như thế, mang danh là người đứng đầu, có thể tưởng tượng được ông sẽ gặp phải biết bao nhiêu khó khăn, áp lực.”
Thẩm Đống gật đầu và nói: “Cũng vì thế nên ta mới tình nguyện bị lừa đấy.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây