Lý Trạch Cử lắc đầu: “Đại trượng phu co được dãn được. Chúng ta đánh không lại người ta thì phải tạm thời chấp nhận cúi đầu thôi, đó cũng là chuyện bất đắc dĩ. Giống như Lưu Bang năm xưa, nếu không tham gia Hồng Môn Yến để dụ Hạng Võ buông lỏng cảnh giác thì có lẽ toàn bộ lịch sử Hoa Hạ đã phải viết lại rồi.”
Lý Siêu Nhân nói: “Trạch Cử nói rất đúng. Sau này ngoại trừ cạnh tranh bình thường trong kinh doanh ra thì chúng ta cố gắng đừng phát sinh xung đột với Thẩm Đống. Cho dù tương lai sau này tập đoàn tài chính Ưng Tương muốn đối phó với Thẩm Đống thì chúng ta cũng đừng nhúng tay vào. Từ sự việc này, có thể thấy được đám Ưng Tương lão đó đều không phải thứ tốt đẹp gì. Một khi xảy ra chuyện thì mỗi một tên còn lủi nhanh hơn chuột, cuối cùng còn đẩy đồng bọn hợp tác với mình ra gánh tội thay, quả thật là khiến người ta ghê tởm.”
“Vâng thưa cha.”
Lý Trạch Cử và Lý Trạch Khải đồng thời gật đầu.
Ba cha con đi ra khỏi nhà hàng trà thì đột nhiên thấy được Thẩm Đống còn chưa đi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây