Thẩm Đống nói: “Là thật. Hơn hai vạn người tham chiến, nhiều người chết hơn cũng là chuyện thường tình. Lúc đó ta đang ở Vượng Giác giúp Thập Tam Muội bảo vệ Bát Lan Nhai, chỉ nghe chuyện ở bên đó qua lời kể mà thôi, không tận mắt chứng kiến. Không nói nữa, con mắt của các ngươi sắp thành gấu trúc rồi, mau mau tắm rửa rồi ngoan ngoãn ngủ một giấc đi.”
Lý Hân Hân hỏi: “Còn ngươi thì sao?”
Thẩm Đống nói: “Ta phải đến bệnh việc thăm các huynh đệ bị thương một chút.”
Lý Hân Hân thở dài, nói: “Người ta hay bảo làm lão đại của băng đảng xã hội đen là chuyện sung sướng dường nào. Nhưng mà nhìn ngươi như vậy, ta thật sự nhận không ra.”
Thẩm Đống cười nói: “Một tên lão đại không có trách nhiệm, chỉ biết làm mưa làm giá đương nhiên sẽ sống sung sướng rồi. Nhưng mà ta không phải như vậy, không cần dùng tánh mạng của hàng ngàn huynh đệ khác để sống sung sướng. Bọn họ đi theo ta liều mạng, cũng không thể khiến bọn họ đến cả người nhà mình cũng nuôi không nỗi đúng chứ? Được rồi, mau đi ngủ đi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây