Hồng Văn không có giấu diếm, thẳng thắng nói: “Mi thúc tìm ta, ta muốn tài sản của ngươi cho nên đã phái người đến. Ngươi muốn thế nào, cứ việc nói đi, ta đều sẽ chấp nhận, cho dù phải đền mạng cũng được.”
Thẩm Đống gật đầu, nói: “Hào phóng quá nhỉ. Nể mặt ngài, hai ngàn vạn, ta sẽ làm như chuyện này chưa từng xảy ra. Lần sau gặp mặt chúng ta sẽ là bằng hữu, còn có thể hợp tác với nhau.”
Hồng Nam cười lạnh nói: “Hai ngàn vạn? Ngươi biết chơi thật đấy. Thẩm Đống, ngươi biết đây là địa bàn của ai không? Đây là công ty Thái Thịnh của anh em bọn ta.”
Thẩm Đống liếc mắt nhìn Hồng Nam, thản nhiên nói: “Nam ca, ta có mặc áo chống đạn, mấy viên đạn của cây súng lục nhỏ xíu ấy không nhằm nhò gì với ta cả. Ta khuyên ngươi tốt nhất bỏ tay ra khỏi túi quấn đi, đừng khiến ta phải hiểu lầm.”
Nói xong, Thẩm Đống cong ngón tay búng một cái, một viên bị thép bắn vào trên tường, khảm sâu vào bên trong.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây