Hắn rất ít khi mỉm cười được như thế.
Không tránh né nữa, Hoàng Doanh nhìn thẳng vào người có dáng vẻ và gương mặt giống hệt mẹ mình, sự tự trách trong mắt đã biến mất, thay vào đó là vẻ thương hại.
“Mẹ ta vĩnh viễn sẽ không làm như thế với ta. Mà cha mẹ ngươi lại làm thế với ngươi, ngươi thật là đáng thương. Nhưng ta sẽ không vì thế mà thông cảm với ngươi.”
Hoàng Doanh đâm trúng chỗ đau của Bươm Bướm, nhưng hắn không thèm để ý chút nào.
“Ngươi dùng nhiều phương thức để tra tấn ta, có phải bởi vì cha mẹ ngươi cũng từng làm như thế đối với ngươi? Bọn hắn coi ngươi như súc sinh nên bây giờ ngươi mới trở thành một con súc sinh thật sự?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây