Trang Nhân bị lực tay của Hàn Phi làm cho kinh hãi, hắn biết rất rõ trọng lượng của chiếc rương kia. “Sao ngươi mạnh quá vậy?”
“Không có chút ưu điểm nào sao làm diễn viên được.”
Hàn Phi cũng phát hiện ra thân thể mình đã khác trước. Lúc mới nhận được rương đen từ tay Phó Sinh, hắn phải dùng cả hai tay mới có thể miễn cưỡng vác nổi, hiện tại chỉ cần một tay đã có thể nhấc rương lên.
“Khi tới nơi, ngươi nhất định phải kiên nhẫn và nghe theo sự sắp xếp của ta. Nhớ kỹ, ta tuyệt đối sẽ không hại ngươi.” Hàn Phi xách rương đen rời khỏi nhà Trang Nhân.
Đã rất lâu rồi Trang Nhân mới rời khỏi nhà mình. Ánh mặt trời rọi vào hai người, Trang Nhân và Hàn Phi đều đang hưởng thụ thời khắc này, chỉ đáng tiếc ánh nắng ấm áp rất nhanh đã bị tầng mây che khuất.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây