Giọng nói của Tiêu Dương vô cùng tự tin.
Thần y, làm gì có chuyện là danh xưng người bình thường mơ tới? Huống chi, trước thần y còn thêm tiền tố “tuyệt thế” nữa đó!
Tuyệt thế thần y! Lấp lánh long lanh!
Lúc này, trong tầm mắt tất cả mọi người, thân người hắn tựa như một thanh kiếm sắc bén mạnh mẽ vừa ra khỏi vỏ, ánh sáng chói mắt khiến người ta không dám nhìn thẳng, trong mắt ai nấy đều lóe lên tia sùng bái khó lòng tưởng tượng được.
Đây là tài năng cải tử hoàn sinh đó!
Phải biết, vì hai chân của Quân Thiết Anh, Nhà họ Quân vẫn chưa từng từ bỏ chạy chữa cho cô, có lẽ đã mời danh y khắp thế giới tới xem, từng thử vô số cách chữa trị, nhưng chẳng thể chữa khỏi hai chân cho cô.
Hiện giờ, trước mắt bao người, chỉ dùng một giờ ngắn ngủi, Quân Thiết Anh đã có thể đứng lên.
Đây chẳng phải là tuyệt thế thần y ư?
Không ai không phục!
Quan trọng là, lần đánh cược này, Tiêu Dương thắng rồi.
….
Không ít ánh mắt sáng loáng đều nhìn chằm chằm về phía Tam trưởng lão.
Quỳ xuống dập đầu, ba lần gọi ông nội.
Sắc mặt Tam trưởng lão đại biến, thân mình cứng còng, khuôn mặt co rút không ngừng, cả người lẩy bẩy không thôi, nén cảm giác rung động mãnh liệt xuống, khuôn mặt đã biến thành màu gan heo.
- Tam trưởng lão, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.
Tiêu Dương hơi mỉm cười:
- Bây giờ, là lúc ông thực hiện lời hứa của mình rồi đó. Ngoan, tôi ở đây nè.
Vừa dứt lời, ánh mắt vài người không khỏi trừng lớn.
Vốn tưởng rằng cho dù Tiêu Dường chiến thắng, hắn cũng sẽ cho Tam trưởng lão một bậc thang để bước xuống, trực tiếp phất tay nói hắn chỉ đùa thôi, đừng coi là thật. Như vậy thì sẽ không đắc tội Tam trưởng lão, có lẽ còn khiến Tam trưởng lão vui vẻ nữa ấy chứ, sao hắn lại không làm vậy?
Mọi người thầm lắc đầu.
Y thuật quả thật xuất thần nhập hóa, đáng tiếc không biết làm người.
Sắc mặt Tam trưởng lão biến thành màu tím đỏ, vô thức nắm chặt tay, mắt trợn lớn như muốn nứt ra.
- Làm càn!
Lúc này, Quân Hoa Minh tức giận quát lên, Tam trưởng lão, còn có thân phận khác, chính là cha ruột của Quân Hoa Minh.
Quân Hoa Minh tức giận đứng lên, chỉ thẳng Tiêu Dương phía xa xa, lạnh giọng nói:
- Thằng nhóc kia, mày đừng có được voi đòi tiên!
- Được voi đòi tiên?
Ánh mắt Tiêu Dương hiện lên vẻ vô tội, bĩu môi nói:
- Tất cả mọi người ở đây đều nghe thấy mà, đây là một ván cược rất công bằng. Chính Tam trưởng lão cũng nói, nếu lão thua, lão sẽ quỳ xuống trước mặt tôi còn gì.
- Mày…
Lửa giận trong mắt Quân Hoa Minh dâng cao, tầm mắt tối lại, sát ý lóe lên rồi biến mất trong đáy mắt.
Lúc này, những người còn lại của nhà họ Quân đều lựa chọn án binh bất động, kể cả hai thanh niên xuất sắc của Nhà họ Quân là Quân Vô Ngân và Quân Vô Vũ, cuộc họp hôm nay của gia tộc, bọn họ cực kỳ ăn ý lựa chọn khoanh tay đứng nhìn.
Bắn súng phải bắn chim đầu đàn.
Đạo lý này, không ai không hiểu.
- Im ngay!
Lúc này Tam trưởng lao run rẩy toàn thân, giọng nói đầy phẫn nộ, không cam lòng, nghiến răng nghiến lợi nói ra hai chữ kia. Lão nhắm chặt hai mắt, toàn thân rẽ run, từ từ mở mắt, nói:
- Có chơi có chịu!
Tam trưởng lão chầm chậm bước lên trước, dần tiến về phía Tiêu Dương…
- Cha à!
Sắc mặt Quân Hoa Minh biến đổi hẳn.
Trước mặt toàn bộ nhân vật nổi tiếng tại thủ đô, quỳ xuống trước mặt một tên nhóc tới gây rối, còn phải gọi ba lần ông nội.
Đây là nỗi nhục nhã cực kỳ lớn!
Cả đời không thể nào gột sạch!
- Cha à! Không được đâu!
Quân Hoa Minh gào lên, cả người như phát ra ngọn lửa giận hừng hực. Con trai Quân Vô Lâm bị Tiêu Dương đánh, hiện giờ cha mình đánh cược bị thua, còn phải quỳ xuống trước mặt hắn, có thể thấy được, hôm nay, chi thứ tư của nhà họ Quân và nhà họ Quân thất bại thảm hại!
Nếu thật sự phải quỳ, mặt mũi của nhà họ Quân sẽ mất sạch! Địa vị chi thứ tư của nhà họ Quân e là sẽ trượt dốc không phanh!
Nhưng mà, nếu như không quỳ, rõ ràng vừa rồi đã đánh cược trước mặt tất cả mọi người, nếu lật lọng, nhà họ Quân sẽ phải gánh thêm tiếng xấu nói không giữ lời, không nói tới người khác, Đại trưởng lão nhất định sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra.
Tam trưởng lão có vẻ đã tức giận đến mức sắp nổ tung, nhưng đầu óc lại cực kỳ tỉnh táo, vì danh dự của nhà họ Quân, lão chỉ có thể quỳ xuống!
Có chơi có chịu!
Lão từng bước tiến tới gần Tiêu Dương…
Bước chân nặng nề, tựa như gánh cả quả núi trên lưng.
Lúc này, ai nấy đều lặng im, nhìn chằm chằm cảnh tượng này, trong mắt lóe lên tia kích động khó lòng hình dung.
Thật sự phải quỳ hả?
Không ai ngờ được, trong cuộc họp của nhà họ Quân sẽ xảy ra chuyện này.
Xưa nay chưa từng có.
Trưởng lão đoàn đại diện cho quyền lực cao nhất của nhà họ Quân, chỉ vì một ván cược, vốn cho rằng chắc chắn sẽ thắng, cuối cùng lại thua, phải quỳ xuống trước mặt người ta.
- Cha à!
Quân Hoa Minh không nhịn nổi nữa, nhanh chóng xông lên, giữ chặt Tam trưởng lão khi lão chỉ còn cách Tiêu Dương khoảng một mét, hốt hoảng mở miệng:
- Cha ơi, cha không thể quỳ xuống trước mặt nó!
Đồng thời, trừng mắt nhìn Tiêu Dương.
Sắc mặt Tiêu Dương hờ hững, đứng chắp tay.
Chẳng có ý sẽ cho cha con họ bậc thang bước xuống gì cả.
- Tiêu Dương! Mày rốt cuộc muốn gì hả?
Quân Hoa Minh giận dữ mở miệng:
- Đưa ra điều kiện đi, muốn tiền à? Hay là quyền?
Nghe vậy, Tiêu Dương nhướn mày, lập tức híp mắt lại, nói: