Hộ Hoa Trạng Nguyên Ở Đô Thị

Chương 356: Có thể rời khỏi không? (1)

Chương Trước Chương Tiếp

Lam Chấn Hoàn rất muốn chui đầu xuống nền đất lạnh băng này! Ông sắp phát điên rồi, tên trước mắt này chui ra từ đâu mà kỳ lạ quá vậy!

Hung ác trợn mắt nhìn Tiêu Dương! Lão phu đâu có chấp nhận cho cậu tới ở rể! - Tôi là người có điểm mấu chốt, là người có nguyên tắc.

Tiêu Dương nghiêm mặt nói thêm một câu. - Tôi...

Lam Chấn Hoàn có xúc động muốn chửi thề, cũng may là đã nhịn xuống, phong độ hàm dưỡng được lắng đọng trong mấy chục năm của mình không thể hủy trong tay người này được.

Liên tục hít sâu vài cái, Lam Chấn Hoàn áp chế xúc động ra tay thêm lần nữa. Hung ác liếc nhìn Tiêu Dương, gần như rống lên, ông nói:

- Cậu nghĩ đi đâu vậy! Mắt lão phu chưa mù tới mức chọn cậu làm con rể! Nghe vậy, Tiêu Dương nghi ngờ nhìn Lam Chấn Hoàn...

Một lúc lâu sau, hắn đột ngột hỏi:

- Đừng nói là ngài bị tôi từ chối, cảm thấy quá mất mặt cho nên mới đột nhiên đổi lời đó nha?

Tiêu Dương cười cười, mắt nhìn Lam Chấn Hoàn, mặt tỏ vẻ “tôi hiểu hết rồi“.

“... ...”

Lam Chấn Hoàn đờ đẫn.

Một lúc sau, ông rống giận!

- Lão tử mời cậu gia nhập Thiên Tử Các!

Rốt cuộc thì ông cũng giận đùng đùng nói ra mục đích thật sự của mình. Từ phong độ nhẹ nhàng- ”lão phu”, đã chuyển qua không để ý hình tượng- ”lão tử“. Có thể thấy được, nội tâm Lam Chấn Hoàn quả thật đã gặp phải trùng kích mãnh liệt tới trước giờ chưa từng có.

Vốn muốn thông qua cưỡng bức lợi dụ để Tiêu Dương chủ động nói ra chuyện gia nhập Thiên Tử Các, làm vậy mình sẽ chiếm chủ động, có thể hùng hồn sai hắn làm việc.Thế nhưng, sau một vòng giao đấu, Lam Chấn Hoàn đã mất đi sự kiên nhẫn để có thể nói chuyện với Tiêu Dương.

Tiêu Dương cười tủm tỉm nhìn Lam Chấn Hoàn.

Lúc này Lam Chấn Hoàn tỉnh ngộ lại, khóe miệng không nhịn được co rút mấy cái.

Mình anh minh một đời, không ngờ, tối nay giao đấu với một kẻ đời sau lại hoàn toàn yếu thế.

Tiêu Dương vũng vàng nắm quyền chủ động, hơi mỉm cười, hỏi Lam Chấn Hoàn:

- Lam tiền bối, Thiên Tử Các là gì?

Lam Chấn Hoàn thở ra một hơi.

Sắc mặt từ từ bình thường lại, từ tốn nói:

- Tiêu Dương, cậu đã là cổ võ giả, lại có sư tôn là sát thủ Trường Bào, chắc hẳn cậu cũng biết trên đời này tồn tại một nhóm người đặc biệt.

- Chúc Tính giả?

Tiêu Dương hỏi.

- Đúng vậy.

Lam Chấn Hoàn liếc mắt nhìn Tiêu Dương, ông nói:

- So với người bình thường, Chúc Tính giả và Cổ Võ giả đều là tồn tại khác loại với bọn họ, nhất là những Chúc Tính giả- người có những năng lực đặc biệt! Chỗ nào có người, chỗ đó sẽ có giang hồ, có giang hồ, sẽ có tranh chấp. Hàng năm, trên thế giới, có vô số trường hợp vi phạm pháp luật do Chúc Tính giả và Cổ Võ giả làm ra. Đây chính là một trong những nguyên nhân làm cho Viêm Hoàng Thiên Tử Các tồn tại!

- Viêm Hoàng Thiên Tử Các là một ngành đặc biệt trực tiếp lệ thuộc trung ương. Nhiệm vụ của chúng ta chính là giải quyết hết thảy những chuyện mà người thường căn bản không thể giải quyết. Đồng thời, chúng ta còn thực hiện một ít nhiệm vụ quan trọng có liên quan tới an ninh quốc gia.

Ánh sáng lóe lên trong mắt Lam Chấn Hoàn, ông lớn tiếng nói:

- Trách nhiệm của chúng ta rất nặng, kẻ thù mà chúng ta đối mặt cũng sẽ rất mạnh, bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể gặp phải nguy hiểm phải hi sinh! Vì vậy, Thiên Tử Các có quyền lực rất lớn! Trong Thiên Tử Các, từng thành viên ở cấp đội trưởng trở lên, khi thi hành nhiệm vụ, lúc cần thiết, có thể điều động lực lượng cảnh sát và lực lượng quân đội trong cả nước. Hơn nữa, chúng ta có quyền giết người nhất định!

- Tương tự với Cẩm Y Vệ của Đông Xưởng ư?

Tiêu Dương đột nhiên mở to hai mắt.

Lam Chấn Hoàn ngẩn người, một lúc lâu sau, bất đắc dĩ buông tay, ông nói:

- Cậu có thể hiểu như vậy.

- Sau khi gia nhập, cậu có thể biết quyền lợi và nghĩa vụ cụ thể của thành viên Thiên Tử Các.

Lam Chấn Hoàn nhìn Tiêu Dương, ông trầm giọng nói:

- Với thực lực của cậu, hoàn toàn có thể gia nhập tiểu đội tinh nhuệ nhất trong Thiên Tử Các.

- Lam tiền bối...

Tiêu Dương ách một tiếng, dè dặt nhìn Lam Chấn Hoàn, nói:

- Tôi... Hình như tôi chưa từng nói là sẽ gia nhập...

- Cậu không đáp ứng?

Lam Chấn Hoàn mở to hai mắt, có hơi khó tin.

Mình từng mời chào không ít hiền tài gia nhập Thiên Tử Các. Người được mời, ai mà không mừng rỡ như điên, hận không thể lập tức tuyên thệ nhậm chức để trở thành một thành viên của Thiên Tử Các. Thế nhưng, tên Tiêu Dương trước mắt này dường như lại có ý định từ chối.

- Ừm.

Tiêu Dương gật đầu, cười mỉa nói:

- Lam tiền bối, tôi là người tương đối tản mạn, không tổ chức, không kỷ luật, quả thật khó có thể đảm nhận chức vụ thần thánh như vậy.

Gân xanh không ngừng xuất hiện trên trán của Lam Chấn Hoàn. Nhìn thẳng Tiêu Dương một lúc lâu, chắc chắn hắn không nói đùa, hơi nhíu mày, ông nói:

- Gia nhập Thiên Tử Các không có nghĩa là sẽ bị ràng buộc, công việc này còn tốt hơn việc cậu vừa làm gác cổng vừa làm Thư Đồng đọc sách.

- Tôi thích làm thư đồng.

Khóe miệng của Lam Chấn Hoàn co quắp lại, nói:

- Gia nhập Thiên Tử Các không những có được quyền lợi không nhỏ, tôi có thể chính danh cho cậu, hơn nữa còn có thể biến thẻ căn cước giả của cậu thành thẻ căn cước thật.

- Tôi thích làm thư đồng.

Cả người Lam Chấn Hoàn không ngừng rung rẩy, cố nén tức giận, ông trực tiếp ném ra chỗ tốt:

- Sau khi gia nhập Thiên Tử Các, chúng tôi sẽ xây cho cậu một căn nhà lớn ở Minh Châu, cung cấp cho cậu một chiếc xe sang trọng. Tiền lương mỗi tháng còn cao hơn tiền cậu kiếm được từ việc làm thư đồng một năm, thậm chí là năm năm, mười năm!

- Tôi thích làm thư đồng.

- Cậu có thể tiếp tục làm thư đồng!

Rốt cuộc thì Lam Chấn Hoàn cũng nhịn không được phải nổi điên. Ông trợn mắt giận dữ nhìn Tiêu Dương, vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Hiếm khi gặp được một nhân tài, tại sao lại không biết ôm chí lớn gì hết thế!

- Trừ lúc thi hành nhiệm vụ, thời gian còn lại cậu có thể tùy ý chi phối, cậu có thể tiếp tục làm Thư Đồng đọc sách. Nói cách khác, gia nhập Viêm Hoàng Thiên Tử Các chẳng qua chỉ là đi làm thêm sau giờ làm của cậu mà thôi.

Lam Chấn Hoàn thật không ngờ mình lại dùng “đi làm thêm” để mô tả Thiên Tử Các vô cùng thần thánh trong lòng mình.

Có điều, Lam Chấn Hoàn thật sự không muốn Thiên Tử Các và Tiêu Dương lỡ dịp gặp nhau.

Nhất là dưới tình huống trước mắt, với Lam Chấn Hoàn, có Tiêu Dương gia nhập, thế hệ trẻ của Thiên Tử Các chẳng khác nào nắng hạn gặp mưa. Tiêu Dương xuất hiện quá đúng lúc!

Từ khi Tiêu Dương thể hiện ra thực lực mạnh mẽ của mình, Lam Chấn Hoàn đã quyết định, cho dù dùng cách nào đi nữa cũng phải làm cho hắn gia nhập Thiên Tử Các.

- Thật ư?

Tiêu Dương lập tức lộ vẻ vui mừng.

Đi làm thêm mà thôi, có thể cân nhắc!

Có điều, lắc đầu một cái, nhìn Lam Chấn Hoàn, hắn hỏi dò:

- Chuyện tối nay...

- Chỉ cần cậu gia nhập Thiên Tử Các, chuyện tối nay, sẽ không có ai truy cứu trách nhiệm của cậu.

Khóe miệng của Tiêu Dương hơi lộ ý cười. Đột nhiên, hơi ngẫm lại, hắn tiếp tục hỏi:

- Lam tiền bối, tôi là người rất dễ không quen thủy thổ, lại hơi có bệnh say xe, nếu như gia nhập Thiên Tử Các, có thể tận lực đừng để tôi ra ngoài chấp hành công việc không?

Chương Trước Chương Tiếp

Combo 100 lượt đọc giảm 30%👉
Combo Full lượt đọc giảm 41%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)