Trần Khánh dở khóc dở cười đáp: “Tôi chỉ là một bác sĩ trung y phổ thông bình thường thôi, có thể mang thân phận gì chứ?”
Lâm Hòa Hải không tin: “Anh đừng trêu chọc tôi nha, rõ ràng là người vừa rồi rất tôn kính anh đó. Theo tôi suy đoán, khẳng định là y thuật của anh rất cao minh, đúng không nào?”
Trần Khánh cười nói: “Cũng tạm thôi.”
Lâm Hòa Hải nói: “Kỳ thật, tôi theo học thầy nhiều năm như vậy, cũng từng trị liệu cho không ít người bệnh, nhưng còn không đạt tới trình độ chỉ dựa vào danh tiếng đã khiến người ta chủ động chạy tới tìm mình xem bệnh. Phỏng chừng anh đã bắt đầu học trung y từ lúc còn rất nhỏ?”
Trần Khánh gật gật đầu: “Tôi học từ lúc sáu, bảy đi, tới nay cũng ngót nghét mười chín năm rồi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây