Tần Phóng nhìn thấy khóe miệng cậu nở nụ cười như ác ma thì híp mắt: “Cậu cười như kiểu muồn đi tìm anh Thừa gây phiền phức vậy."
Cố Tứ nhướng mày, khuôn mặt non nớt tỏ ra vô tội: “Vậy ư?"
Tần Phóng ừ một tiếng, ánh mắt rất nghiêm túc.
Cố Tứ mỉm cười, nhảy xuống khỏi ghế, kéo áo khoác, hai tay đút túi quần, nghiêng mặt nhìn Tần Phóng, vừa chảnh vừa ngầu: “Tôi muốn đi dạo trong Xích Viêm."
Trước khi đến, Lục Thừa Châu đã thông báo, Cố Tứ có yêu cầu gì thì cố gắng thỏa mãn, Tần Phóng không hề do dự đồng ý.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây