Chỉ còn mỗi mình Phán Kháng tự to mồm:” A phụ hại ta, nếu không phải a phụ cố chấp truyền tước vị cho ta thì ta đã chẳng là Vũ Dương hầu! Ta tự có thể kiếm một cái.”
Phàn Thị Nhân nhảy vào:” Hay huynh trưởng để tước vị cho đệ rồi đi kiếm lấy cái khác.”
“Thằng nhãi kia, sao có thể ngồi không ăn sẵn, phải tự dựa vào nỗ lực của bản thân chứ.”
Lưu Trường lắc đầu khinh bỉ:” Một đám không ra gì, kiếm được cái tước hầu đã vênh váo, quả nhân là vương đây mà chưa nói gì. Cái tước vương này cũng là do quả nhân tự bằng bản lĩnh kiếm được. Đó là chỗ các ngươi không bằng.”
Quán A gật gù:” Bằng vào công lao đánh bại Hung Nô của đại vương, nếu không phải hoảng tử chắc thành vương khác họ rồi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây