Khi xa giá của thái hậu dừng lại, Lữ hậu một mình đi xuống, không cần ai đỡ, có thể nhìn ra, chuyến về quê này với bà mà nói là chuyện tốt. Rời khỏi tường cung cao vút, trạng thái tinh thần của bà tốt hơn nhiều.
“A mẫu !”
Chỉ nghe một tiếng hét lớn, Lưu Trường chạy tới như bay, mấy giáp sĩ bên thái hậu mặt trắng bệch, đại vương khác nào cái chiến xa xông tới, chạy khiến mặt đất rung rinh, toàn thân sát khí. Lỡ va chạm một cái thì …
Lữ hậu ngẩng đầu, nhưng trong mắt bà chỉ thấy thằng bé cao hơn mặt đất chút xíu, vươn tay ra, lẫm chẫm chạy về phía mình cười ngốc nghếch.
Thái hậu trở về, quần thần thở mạnh cũng chẳng dám, Lưu Doanh càng run bần bật, chỉ có Lưu Trường hớn hở nắm tay a mẫu không buông. Lữ hậu nhìn nhi tử ngốc của mình, mắt dừng ở ống tay áo và cổ áo rồi gật đầu.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây