Khác với không khí khẩn trương trong ngoài hoàng cung, Hậu Đức Điện vô cùng bình yên, thi thoảng có tiếng cười trẻ nhỏ.
Vừa thấy Lưu Trường đột nhiên xuất hiện, Phàn Khanh kích động nhảy lên, thiếu chút nữa làm văn con đi, Tào Xu vội đón lấy Bột. Phàn Khanh đã nhào vào lòng Lưu Trường:” Chàng về sao không nói một tiếng, thiếp còn chưa kịp trang điểm!”
Tào Xu bất lực nói với Lưu Bột tròn xoe mắt chẳng biết gì:” Bột, con xem a mẫu con, nhìn thấy lương nhân là không cần con nữa.”
Phàn Khanh bấy giờ mới buông Lưu Trường ra, cười ngốc nghếch.
Lưu Trường đi tới đón lấy con, thằng nhóc này lại béo lên không ít, có xu thế phát triển thành Ngũ ca, y lắc đầu:” Không được, nó còn bé xíu … Ta đoán a mẫu cũng chẳng bế nổi nó.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây