"Tiểu Yên." Cô ấy tiến lên phía trước, quơ quơ đồ trong tay lên: "Tôi đến thăm cô một chút."
Khúc Yên nhìn thấy đồ dùng trẻ con trên tay cô ấy thì cười nói: "Đến thăm tôi thì đến thôi, mang nhiều đồ vậy làm gì? Hơn nữa, đồ dùng trong nhà chuẩn bị cũng nhiều lắm rồi, tôi còn không biết đến khi nào mới dùng hết những thứ đó."
"Ôi, thừa còn hơn thiếu mà." Đỗ Nhược cười nói, nhìn dáng vẻ bình tĩnh của cô thì lại hỏi: "Có điều cô chỉ mới mang thai thời kỳ đầu, sao mà không thể ra ngoài luôn thế?"
Khúc Yên than nhẹ một tiếng: "Trác Nhiên nói với tôi rằng chuyện của Hạ Man vẫn chưa kết thúc, mặc dù... Tiêu Thành đã đền tội, bất kể là ai sai anh ấy làm chuyện này thì anh ấy cũng đã cùng đường rồi. Vì sự an toàn của tôi nên Trác Nhiên bảo tôi tạm thời đừng ra ngoài, hơn nữa khoảng thời gian này người nhà họ Hạ bên kia cứ luôn tìm chúng tôi mà gây sự."
Nhớ tới cái chết của Hạ Man, trong lòng Đỗ Nhược nhất thời cũng thấy đau nhói: "Nếu như thế thì đúng là cô không nên ra ngoài, chẳng qua tôi không đoán ra được rốt cuộc là ai muốn hại Man Man. Cô ấy hiền lành và ngây thơ như thế, chẳng lẽ đã chọc đến ai rồi."
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây