Bất đắc dĩ, nàng ta đành nằm thêm một lúc, ước chừng chân đã có cảm giác, mới loạng choạng chạy về.
“Này! Sao lâu thế này rồi mà A Hương vẫn chưa về? Nàng ta sao vậy? Sao giờ vẫn chưa về?”
“Đúng vậy, sao ngươi cũng lâu thế, trông ngươi khiếp đảm thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Mọi người vây quanh nàng ta, hỏi han rôm rả.
“Nàng ta... nàng ta... không về được nữa... không về được nữa...” Tiểu Ngải khóc lóc kể lể, nói lắp bắp.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây