Một con rùa lông xanh to lớn đang nằm rạp trên mặt đất, nhìn sắc mặt rùa đen có chút sa sút.
Bên cạnh con rùa đen là Vân Hiểu Linh đang bị Ngũ Độc Tù Thần Chú trói buộc, trên mặt nàng ta đầy nước mắt, khóe miệng điên cuồng mắng chửi nhưng không phát ra âm thanh, chỉ nhìn khẩu hình mới lờ mờ đoán ra nàng đang muốn nói: “Đồ vô dụng.”
Lý Thủy Đạo thấy vậy, cũng có chút buồn cười. Hắn nhẹ nhàng nâng tay lên, một tia quang mang nhàn nhạt lưu chuyển trên đầu ngón tay, nhẹ nhàng phẩy một cái, tòa trận pháp năm màu vốn đang trói buộc trên người Vân Hiểu Linh đã nhanh chóng tiêu tan như bị gió thổi, biến mất vô ảnh vô tung.
Sau khi thoát khốn, trên mặt Vân Hiểu Linh cũng chẳng có chút vui sướng nào, ngược lại hết thảy đều là một mảnh lạnh lùng. Nàng ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lý Thủy Đạo, trong mắt lóe lên vẻ bất khuất và quật cường.
“Kế tiếp, ngươi phải truyền thụ đạo pháp hạch tâm của Bích Hải môn cho ta, ta muốn chuẩn bị cho trận đại chiến ba mươi năm sau.” Giọng nói của Lý Thủy Đạo bình tĩnh mà kiên định vang lên, giống như hắn đang trần thuật lại một sự thật không thể nghi ngờ.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây