“Nói thế nào được, việc nhắc đến hoa khôi của trường chỉ chứng tỏ chúng ta rất khỏe mạnh. Còn ngươi, ngay cả hoa khôi của trường cũng không hứng thú, có vấn đề gì không đấy?” Lý Thần Vũ phản bác. ͏ ͏ ͏
Lô Lỗi lại chui đầu vào trong chăn, không nói thêm gì. ͏ ͏ ͏
“Ngươi khỏe mạnh thì mới là lạ, da dẻ xanh xao, vàng vọt, lại không chịu rèn luyện. Cho dù có hoa khôi của trường muốn dựa vào ngươi, ngươi cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn mà thôi.” Cát Đông Húc cười đáp trả. ͏ ͏ ͏
“Mẹ nó! Không ngờ ngươi im lặng vậy mà nói năng lại độc địa đến thế.” Lý Thần Vũ từ trên giường ngồi bật dậy. ͏ ͏ ͏
“Ta nói thật lòng thôi, thân thể là tiền vốn làm cách mạng. Ta đã học được vài cách chữa bệnh, thân thể ngươi thật sự yếu lắm, sáng sớm không có chuyện gì thì nên rèn luyện đi.” Cát Đông Húc nghiêm túc nói. ͏ ͏ ͏
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây