“Mày không phải là người, rốt cuộc mày là quái vật gì?!” Ông ta hét lên thất thanh.
Giang Linh Ngư nhìn ông ta từ trên cao xuống, cơ thể nhỏ nhắn và trẻ con dần dần cao lên, khuôn mặt tròn trịa còn có chút thịt, cằm dần dần nhọn hơn, biến thành một khuôn mặt rất xinh đẹp.
Trong đôi mắt đen nhánh của cô lóe lên ánh sáng màu xanh lục.
“... Tôi ngửi thấy mùi máu tươi trên người ông!” Cô nói, giọng nói trong trẻo, không hề mềm mại, không có chút cảm xúc nào.
Cô nghiêng đầu, nói: “Mùi rất nồng, hôi thối không chịu nổi, ông đã giết rất nhiều người.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây