Cứ như vậy, dưới hàng ngàn hàng vạn ánh mắt nhìn chăm chú, Lâm Ân xoay người khiêng một chiếc ghế gập nhỏ tới, dựa theo mệnh lệnh của Ngả Văn tước sĩ, ôm Alice ngồi bên cạnh đài cao.
Một cao một thấp, đặt ghế ngồi bên cạnh đài cao, trong lúc nhất thời, bầu không khí trên khu đất trống càng trở nên quỷ dị.
Chính trong bầu không khí quỷ dị này, Ngả Văn tước sĩ cố nén cảm giác nhức trứng, để tiếp tục nói chuyện với tất cả những Dạ Y đang có mặt ở đây, nhưng người ta vẫn có thể cảm nhận vô cùng rõ ràng rằng, lực chú ý của nhóm Dạ Y đã không thể tập trung lên đài cao như trước nữa.
Bởi vì chỉ cần nhìn về phía trước, người đầu tiên bọn họ nhìn thấy chính là Lâm Ân đang ngồi ngay ngắn bên cạnh đài cao, dù gương mặt hắn vẫn nghiêm trang lắng nghe, nhưng trong ngực lại ôm một cô bé…
Hắn ngồi ở chỗ đó, tự nhiên đã biến thành một hình tượng mang đến lực chú ý mãnh liệt, quấy nhiễu sự tập trung của bọn họ rồi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây