Dương thống soái nhìn Diệp Thu Bạch tay cầm Vân Thương kiếm, quanh thân hắn có ngọn lửa màu xám đen lượn lờ đang không ngừng tuôn ra từ trong cơ thể.
Từng bước… từng bước một, chậm rãi đến gần Dương thống soái.
Ý cười dữ tợn trên gương mặt lão cứng đờ lại, dần dần chuyển thành ngơ ngác không thể tin được, trong con ngươi của lão tràn ngập vẻ hoảng sợ!
“Điều này… Sao có thể…” Nhìn thấy Diệp Thu Bạch vẫn còn sống, hơn nữa không hề có một vết thương nào, Dương thống soái vốn đã mỏi mệt giờ đây như bị rút cạn hết sức lực.
Giọng nói của lão cực kỳ thều thào, suy yếu.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây