Lúc này, Long Ly Nhi và Thẩm Mặc nhìn nhau. Trong mắt hai người đều mang vẻ đắc ý.
“Nguyễn tỷ tỷ, ngươi cứ từ từ xem, không cần vội.” Long Ly Nhi dựa người vào lưng ghế, rồi cười nói: “Nhưng bây giờ, có thể cho chúng ta uống chén trà được không?”
“Ồ. . . Cô kia, pha trà cho bọn họ!” Nguyễn Uyển Nhi không ngẩng đầu lên nói với người hầu gái của nàng.
Qua một lúc lâu, cho đến khi trà mới pha được bưng lên, người hầu gái đặt nhẹ khay trà lên bàn, phát ra tiếng “cạch” nhỏ. Nguyễn Uyển Nhi mới như bừng tỉnh ngẩng đầu lên.
Nàng cố gắng khép cuốn sách nhỏ trong tay lại. Rồi im lặng một lúc lâu, mới thở dài!
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây