“Cậu tự mình dùng đầu óc suy nghĩ xem, cho dù là thật, đến lúc này rồi, Tứ gia rõ ràng là không nhận rồi! Người lớn còn không tìm nữa, còn có thể nhận một đứa nhỏ sao?”
“Ôi, tốn nhiều công sức tìm như vậy, lại cứ trốn tránh không nhận, đến khi bụng lớn tìm đến cửa, tranh nhận cha?”
“Ai nghe thấy chuyện hoang đường như vậy mà không cảm thấy mình giống như một kẻ bị lừa?”
“Cậu xem Tứ gia giống kẻ bị lừa sao?!”
Sắc môi của Yến Noãn nhợt nhạt, hàm răng lạnh đến mức run rẩy.
Đại quản sự Văn xuyên qua màn mưa, nhìn rõ thân hình gầy gò nhỏ nhắn đứng chống ô trong sân, ánh mắt sắc như dao, mổ xẻ cô từ trên xuống dưới, tỉ mỉ đánh giá một lượt, lời nói ra còn sắc bén cay nghiệt hơn cả dao.
“Người đàn ông quyền cao chức trọng chơi đùa phụ nữ còn không phải chuyện thường sao? Đã chán ghét rồi, sao có thể nhặt về? Không phải tôi nói khó nghe, cứ cho là đã lâu như vậy, miếng thịt trong bụng cô làm sao chứng minh được là của Tứ gia?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Yến Noãn trắng bệch tới đáng sợ, trong màng nhĩ dường như có tiếng máu ù ù.
Cô đã đoán trước được rằng đã lâu như vậy, chuyến đi này chắc chắn sẽ bị làm khó.
Nhưng dù sao cũng là người ít kinh nghiệm, làm sao có thể ngờ được sẽ bị người ta sỉ nhục thanh danh ngay trước mặt?
Cô chỉ là một lần bất cẩn, bị người kia cưỡng đoạt thân thể.
Nhưng cô há lại là loại phụ nữ lẳng lơ tùy tiện đó sao?
Yến Khác cũng vừa hoảng vừa giận, mắt đỏ hoe nắm chặt nắm đấm.
“Ngài Văn! Ông và tôi cũng có giao tình nhiều năm! Sao ông có thể sỉ nhục em gái tôi như vậy, ông đây không phải là muốn ép con bé đến chết sao?!”
Quản sự Văn nhíu mày mất kiên nhẫn: “Tôi chính là nể tình quen biết cũ, nói với hai người một câu thật lòng! Tôi làm quản sự ở trong nhà cao cửa rộng này bao nhiêu năm? Muốn mẫu bằng tử quý, ôm bụng lớn tìm đến cửa đòi danh phận, tôi gặp nhiều rồi!”
Ông ta hừ lạnh một tiếng, giọng điệu khinh miệt mỉa mai.
“Đừng trách tôi nói thẳng, nếu cô có tự tin đó, chi bằng cứ bình tĩnh, đợi đứa bé sinh ra rồi bế đến nhận thân, lúc đó mới có thể phân biệt được thật giả.”
“Người có quyền có thế, người đàn ông nào mà không có mấy đứa con riêng?”
“Cho dù trong bụng em gái của cậu thật sự là của Tứ gia, chuyện này đối với đàn ông mà nói cũng không có gì to tát, có lẽ nể tình huyết mạch sẽ giữ lại đứa bé, nhưng lúc đó cũng chưa chắc có thể mẫu bằng tử quý.”
“Nhà cao cửa rộng là nơi dễ sống sao? Phụ nữ hèn mọn ôm con vào cửa, có thể sống sót hay không còn khó nói, đừng có mơ mộng chuyện mẫu bằng tử quý tốt đẹp gì cả, sống sót không tốt hơn sao?”
Chết, chính là kết cục của những người phụ nữ tham lam đó.
Yến Noãn giống như bị người ta tát mấy bạt tai ngay trước mặt.
Cô xấu hổ phẫn nộ, nhìn chằm chằm đại quản sự Văn.
Một lúc lâu sau, không thể ở lại được nữa, chống ô quay người rời đi.
Nếu phủ thống soái không gặp được người, cô sẽ đến binh phủ tư đợi!
Một quản sự mà muốn ngăn cản cô, hừ.
“Noãn Noãn!”
Yến Khác không còn quan tâm đến việc tranh cãi với quản sự Văn, hoảng sợ bất an lao vào trong mưa đuổi theo.