“Ồ.” Tô Tái Tái nhìn về phía Chung Tử Ngang, ra vẻ kinh ngạc trêu cậu ấy: “Cậu này khác biệt ghê nha?”
Chung Tử Ngang bị cô trêu như thế thì ngượng ngùng cười “Hề hề hè” gãi gáy nói: “Thì chẳng phải tại vì… không biết người đó là chị hay sao?”
Dừng lại đôi chút rồi lại nháy mắt nhìn Tô Tái Tái, nói với giọng vô cùng ngọt ngào: “Chị ơi, tôi gắp thức ăn cho chị như thế này coi như nhận lỗi sai được không ạ?”
“Thôi được rồi, xét thấy thái độ thành khẩn này của cậu nên tôi tha thứ cho cậu.” Tô Tái Tái búng nhẹ lên trán cậu ấy.
Chung Tử Ngang cũng phối hợp mà “ai da” một tiếng, lại còn đưa tay lên xoa trán, ra vẻ như đau lắm mà nhìn Tô Tái Tái: “Chị Tái Tái, chị đánh cũng đánh rồi, tôi cũng biết sai của mình rồi nên sau này chị không được lôi chuyện này ra nói tôi đâu đó.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây