Dừng một chút, ông ấy lại bổ sung thêm: “Tất cả đều là thịt!”
Tô Tái Tái mới vừa rồi vẫn còn cười khan, lúc này lại thành thật gật đầu liên tục, trả lời vô cùng chắc nịch mà không kém phần hưng phấn: “Vậy thì tuyệt quá ạ!”
Thẩm An nhận lấy chiếc khăn mà Tô Tái Tái vừa dùng để lau khô tay rồi nhìn sang thầy và sư bá, sau khi trao đổi ánh mắt với hai người thì bọn họ đồng loạt cười thành tiếng.
Tô Tái Tái lấy Ôn Phục Tử nổi danh có thể làm thuốc và luyện khí từ trong ống trúc ra, hai mắt của ba người kia lập tức mở to.
“Đây… Đây là Ôn Phục Tử sao?” Chu Phổ chỉ vào Ôn Phục Tử trong tay Tô Tái Tái, vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên hỏi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây