Mãi đến hôm nay bà ấy mới không nhịn được mà múa thử vài đường kiếm pháp, lúc này, bà ấy mới chắc chắn đây là sự thật! Không phải là suy nghĩ chủ quan của mình!
Ôn Liễu mở mắt ra, khóe mắt ửng đỏ nhìn Tô Tái Tái, gật gật đầu mấy lần rồi mới nghèn nghẹn nói: “Cô, cô sẽ chăm cái cây con cho tận tình nhất có thể.”
Dừng lại một chút, bà ấy vội vàng bổ sung: “Nhất định sẽ không vì cái lợi trước mắt mà chủ quan đâu.”
“Vậy là tốt rồi.” Tô Tái Tái cười: “Giờ thì em đi tìm thầy Chu đây. Hôm nay phải lấy Ôn Phục Tử ra mới được, thầy Chu đang ở trong nhà kính ạ?”
“Ừ, cả ba người họ đều đang ở trong nhà kính đấy.” Ôn Liễu nắm cổ tay mình, mỉm cười đáp.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây